Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Nét Vẽ Cuối Cùng

Nếu tôi có một nét vẽ. Xin vẽ một đường thẳng vút lên trời cao. Xé toang màn đêm u tối của những ngờ vực, vạch đôi bầu trời dày đặc những mây đen của đố kỵ, hờn ghen. Nét vẽ ấy, tôi gọi tên nét vẽ của Sức Mạnh. Nếu tôi có thêm một nét vẽ, xin vẽ một đường ngang dài trong bóng tối. Kết nối 2 khoảng bầu trời đã bị xé đôi. Mở rộng vòng tay cho lấp đầy yêu thương và hạnh phúc. Nét vẽ ấy, xin gọi tên là Yêu Thương. Hai nét vẽ hợp thành một hình,  tôi gọi tên là Thập Giá, bức hình giản đơn với hai đường thẳng, nhưng nơi ấy là sâu xa ý nghĩa. Sức mạnh tình yêu có thể là diệu vợi, nhưng sẽ trở thành vô nghĩa nếu hai nét vẽ không kết hợp. Càng nhìn bức tranh tôi lại càng cảm thấy choáng ngợp. Trước muôn ý nghĩ biết nói ở trong lòng.
Nhưng...
Sao cảm thấy có vẻ chông chênh quá. Thập Giá đứng giữa trời xanh có thể rơi bất cứ lúc nào.
Tôi lại xin thêm một nét vẽ. Từ dưới chân Thập Tự tôi vẽ một đường cong, kéo dài xuống phía góc phải của bầu trời. Tôi kéo cho đến khi chạm đất. Và xin gọi nét vẽ ấy là Tình Yêu Trao Ban. Từ chân Thập Tự, tình yêu đã lan tràn mặt đất. Tôi cảm thấy mặt đất như hồi sinh. Với những khúc tự tình của nhân trần. Và từ đây, một bên triền đồi Calve đã thành hình. Tôi lại xin thêm một nét nữa. Để hoàn tất bức tranh còn dang dở. Tôi muốn vẽ một tình yêu từ mặt đất, vươn lên trời xanh như đáp trả, những ân tình cao vợi đã trao xuống. Tôi lại vẽ một đường cong, từ góc trái phía dưới của bầu trời, nơi mặt đất đang nở hoa tình ái. Kéo một đường lên đến chân Thập Tự, kết thúc ở nơi đã khởi nguồn nét vẽ thứ ba. Và gắn kết với nét vẽ tuyệt vời ấy. Tôi gọi đó là Ân Tình Đáp Trả.
Nhưng...
Tôi vẽ mãi vẫn không thể hoàn tất. Nét vẽ rất khéo và rất đẹp. Nhưng vẫn không thể kết nối vào nét thứ ba. Có khi điểm cuối trật lên lại trật xuống. Tôi xóa nét ấy đi và vẽ lại. Tôi cẩn thận khi hai nét gần chạm nhau. Rất chậm và rất chỉn chu. Nhưng khi vẽ chậm tay tôi lại run rẩy. Khiến nét vẽ như gẫy khúc và vỡ tan. Tôi lại xóa đi và toan vẽ lại. Nhưng cảm thấy sao khó khăn quá. Trong gian truân tôi vẫn chắp tay nguyện cầu. Và lần này cũng thế. Tôi nguyện cầu rất lâu và chân thành. Xin cho tôi có thể hoàn tất bức hình. Mãi lúc sau tôi nghĩ ra một cách. Tôi mỉm cười và lại bắt tay vào việc. Lần này, tôi không bắt nguồn từ phía dưới nữa. Nhưng khởi nguồn nét vẽ cuối là chính điểm kết. Tôi kéo một đường cong từ chân cây Thập Tự, xuống phía góc trái của đời nhân loại. Nét vẽ rất đẹp và không tỳ vết. Và bức tranh đã hoàn tất ngoài mong đợi. Thập Giá trên đồi Calve đã hình thành. Lúc này đây thì bóng tối đã chìm ngập. Ngày đã tàn và tôi cũng đã mệt. Tôi đi ngủ nhưng trong mơ vẫn thổn thức. Bức tranh kia quả thật tuyệt vời.
Nhưng...
"Tại sao con không vẽ nét cuối cùng?
Ô! Ngài là ai?
Ta là người đã theo dõi con vẽ suốt ngày nay.
Thế Ngài là Thiên Chúa sao?
...
Thưa Chúa! Chẳng phải con đã hoàn tất bức tranh đó sao? Chẳng phải nét vẽ cuối con cũng đã vẽ đó sao?
Đó không phải nét vẽ của con. Ta muốn con vẽ nét từ phía dưới góc trái lên. Đó mới chính là nét vẽ của con.
Nhưng thưa Ngài. Nếu con vẽ thế, thì bức tranh sẽ không đẹp, vì con không thể kết nối hai nét vẽ thứ ba và thứ tư. Và như thế thì ngọn đồi Calve sẽ trở nên chông chênh lắm.
Ta biết. Nhưng ta thích nét vẽ ấy. Vì nó chính là con người con. Và nhìn nó, con sẽ luôn tự vấn lương tâm rằng con còn phải gắng cố rất nhiều.
Thưa Ngài...
Con hãy vẽ lại và hoàn tất bức tranh nhé."
Tôi tỉnh dậy và mơ hồ suy nghĩ. Thực hay mơ giữa cuộc ảo mộng. Nhưng có quan trọng gì đâu giữa mơ và thực. Vì tôi cảm thấy một sự thúc đẩy. Tận thẳm sâu trong tâm hồn hỗn độn. Tôi muốn vẽ lại nét cuối cùng. Tôi xóa đi và vẽ lại nét ấy. Không cẩn thận và cũng không áp lực. Một đường cong phía dưới nơi góc trái. Kéo lên phía chân cây Thập Tự. Vẫn không thể kết nối hai nét vẽ. Tôi ngẩn người nhìn thật lâu và suy nghĩ.
Đẹp quá!
Tôi đã nghiệm ra nét đẹp của Tình Yêu. Đó là những sai sót và yếu đuối. Là những vấp ngã và những trắc trở. Nhưng vẫn còn đó một sự nâng đỡ, vẫn còn đó những lời ủi an. Và tất cả là một hồng ân.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét