KINH CHIỀU
Hồn con mảnh đất khô cằn.
Chờ mong từng giọt ăn năn giữa đời
Tình yêu dẫu biết cao vời,
Mà sao con vẫn một trời điêu linh.
Này đây hư nát ân tình,
Xin vùi xuống đất ươm hình yêu thương.
Mầm lên hạnh phúc vô thường
Dâng về Cha mến chút hương đầu mùa....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét