Có những điều ta tưởng như chưa bao giờ xảy ra trong đời. Cũng có những điều ta tưởng như không còn tồn tại trong ký ức. Để rồi một ngày nào đó, nó lại đến, hiện diện trong ta, sống động và tròn đầy. Cái khoảnh khắc ấy, như là nỗi nhớ da diết, như ngọn lửa âm ỉ bất tận trong đáy lòng.
Và chiều nay, ta ngồi một mình, sân thượng lộng gió và heo hắt chút nắng cuối ngày. Ta không ngồi để chiêm niệm cuộc đời, cũng chẳng ngồi để đuổi theo một trang sách hay một tờ báo nào cả. Chỉ đơn giản là ngồi, như “tượng đá trong rừng cây già” vậy.
Những dòng suy nghĩ cứ thoắt ẩn thoắt hiện, cơ hồ ta như bất động trong dòng sông liên miên vô thường ấy. Cuộc sống với những bộn bề lo toan, dường như chìm đắm trong khoảnh khắc, không còn những mệt mỏi toan tính, không còn những suy tư khắc khoải. Ta lại cảm thấy thật thanh thản. Hít một luồng khí như cảm lấy trọn giây phút tuyệt vời này. Ừ! Sống thì phải biết nghỉ ngơi, biết thư giãn.
Và kìa! Từ đâu vọng lại tiếng chuông đổ, từng hồi, từng hồi một như mời gọi, như thôi thúc. Chúa ơi! Đã lâu lắm rồi không nghe cái âm thanh đã đi vào tuổi thơ này. Dẫu rằng, ta vẫn đến nhà thờ tham dự Thánh lễ, dẫu rằng ta vẫn cứ chu toàn bổn phận hàng tuần. Nhưng lại chưa một lần ngồi nghe tiếng chuông ngân, thật chậm rãi, khoan thai. Nhưng cũng ẩn sâu những thúc đẩy. Và ta cứ ngồi im thế, nuốt lấy từng âm thanh tinh khiết. Để lòng trải ra với bao hoài niệm. Ta thấy ta như cậu bé con con, sung sướng trong bộ áo lễ sinh, rồi như một thiếu niên, hăng say đến nhà thờ để được học giáo lý, được chơi đùa. Và rồi, ta thấy, ta khóc…
Có lẽ ta quá mệt mỏi với công việc, mà quên đi những thứ tưởng như tầm thường giản đơn. Một hồi chuông đổ. Hồi chuông ấy là cả một ký ức về một thời xa xăm, là cả một cuộc sống vô ưu. Chợt nghĩ, nếu cần “một vé đi tuổi thơ” thì tiếng chuông kia có lẽ chính là tấm vé ấy.
Lạy Chúa! Có phải con đã đi quá xa? Có phải những ê chề, thất bại đường đời, con đã nếm đủ để cảm nhận rằng: con mãi chỉ là một đứa trẻ con? Vâng! Con cũng chỉ mong vậy, một đứa trẻ con trong tay Cha. Chiều nay, con lại khẽ hát: “chuông chiều vang đâu đây…”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét