Mẹ ngồi đây, mẹ chẳng biết bây giờ là ngày hay đêm, chẳng biết bên cạnh có ai. Vì đối với mẹ, thời gian và không gian lúc này là vô nghĩa. Nhớ lúc con còn nhỏ, cha mẹ đưa con lên đền thánh, mẹ đã được dự cảm một tương lai bất định và chẳng lành, nhưng mẹ vạn lần không hình dung sự việc lại như thế này.Lúc này mẹ muốn khóc thật to, khóc thật lâu nhưng có gì đó nghèn nghẹn nơi cổ, mà có lẽ mẹ cũng chẳng còn nước mắt để mà khóc nữa… Cái ngày con rời gia đình đi thực hiện sứ mạng của Cha con trao phó, mẹ cũng chỉ biết thầm thĩ nguyện cầu cho con được bình an, khoẻ mạnh. Và suốt những năm con bôn ba đi đây đó rao truyền chân lý. Mẹ luôn đi theo con, và khi thấy con được mọi người mến mộ, mẹ vui mừng lắm, nhưng mẹ cũng chỉ giấu niềm vui ấy trong lòng. Và đôi khi, mẹ muốn đến lau những giọt mồ hôi đổ trên trán con trong những ngày nóng bức, nhưng mẹ lại không làm, vì muốn để con chuyên tâm lo việc của Cha con.
Đã bao lần mẹ muốn đến thật gần con, nhìn kỹ gương mặt yêu dấu con trai của mẹ… Và giờ đây, mẹ đã thực hiện được ước vọng ấy. Nhưng thật không ngờ, lại chính là lúc con đã không còn nữa. Lúc này đây, lòng mẹ như trăm ngàn lưỡi dao đâm nát tâm tư. Con có còn nhìn mẹ nữa không, con có nghe tiếng mẹ thổn thức nữa không, con có còn ở đó không hay đã đi xa rồi. Tại sao con vẫn không trả lời mẹ? Con có biết mẹ mong chờ con nói với mẹ dù chỉ một câu nữa thôi không? Ôi đứa con yêu dấu của mẹ…
Con à! Mọi người đâu hết rồi, những người mà chỉ vài hôm trước đây còn đi theo con, còn những tiếng tung hô, họ đâu cả rồi. Con có biết không? Khi nãy nghe những tiếng họ sỉ vả con, họ la lối đòi đóng đinh con vào thập giá, mẹ sợ lắm, mẹ sợ như khi họ tung hô con vậy. Mẹ sợ những náo nhiệt ồn ào, mẹ sợ quyền thế, mẹ sợ miệng lưỡi thế gian… Giờ đây thì mọi thứ đã vắng lặng hết rồi, mẹ tưởng như cả thế gian này chỉ còn con và mẹ. Và mẹ ước thời gian ngừng trôi, để mẹ được mãi gần con như thế này, dù chỉ là thân xác bất động của con, dù mẹ không thể nghe con nói nữa. Ôi! Đứa con trai bé nhỏ của mẹ…


